Chương 8 – Nhớ mãi không quên

Tình không biết bắt đầu tự lúc nào, chỉ biết hướng về một người mà yêu say đắm. [2]

Sau khi bước vào đại học, Cố Mặc Hàm vẫn như trước hỗn độn trong phong sinh thủy khởi [1]. Vào trường không bao lâu, Cố Mặc Hàm với bề ngoài xuất chúng, năng lực nổi bật, gia cảnh giàu có làm cho cho anh trở thành nhân vật phong vân trong trường học, không ai là không biết tên Cố Mặc Hàm.

Tần Vũ Dương thỉnh thoảng ở trong diễn đàn của trường thấy mấy tấm ảnh có hình Cố Mặc Hàm. Có đôi khi là trong phòng tự học, anh đang cúi đầu chăm chú đọc sách, nghiêm túc đến chuyên chú; có đôi khi là ở trên sân khấu của buổi liên hoan, nét mặt anh hàm chứa sự tươi cười; có đôi khi là ở trên sân vận động, sự hăng hái mạnh mẽ, khí phách của anh được bừng lên.

Tần Vũ Dương vẫn lãnh đạm như trước, bạn cùng phòng, bạn cùng lớp luôn duy trì sự xa cách lạnh nhạt.

Quan hệ của Cố Mặc Hàm và Tần Vũ Dương gần đây cũng dần dần thay đổi.

Khi buổi sáng có giờ học, Cố Mặc Hàm sẽ nhờ Tần Vũ Dương gọi anh rời giường cùng nhau ăn sáng.

Khi cùng nhau lên lớp, thì Cố Mặc Hàm sẽ nhờ Tần Vũ Dương giúp anh chiếm chỗ, khi vào học thì ngồi ở bên cạnh cô.

Khi có việc không thể lên lớp được thì sẽ mượn vở ghi của Tần Vũ Dương để xem.

Khi không có giờ học, thì Cố Mặc Hàm sẽ gọi Tần Vũ Dương cùng nhau đi dạo trong sân trường, nói chuyện phiếm, ăn một bữa thật ngon.

Lúc tán gẫu Tần Vũ Dương nói rất ít, lúc nào cũng là Cố Mặc Hàm nói, cô lắng nghe. Đề tài tán gẫu rất rộng, Cố Mặc Hàm lại nói cho cô, món ăn, cầu thủ đá bóng anh thích nhất, gia đình của anh, bạn học của anh, cuộc sống thời sơ trung vv…. Dĩ nhiên còn bao gồm cả mối tình đầu của anh.

Tần Vũ Dương trước đây đã biết anh có bạn gái. Đó là khi vẫn còn ở sơ trung, mọi tình hình của Cố Mặc Hàm bao giờ cũng truyền tới trường học các cô, tin tức anh có bạn gái là đề tài được bàn tán trong thời gian rất dài, không chỉ là bởi vì mọi người tò mò bạn gái của một người ưu tú như Cố Mặc Hàm là thần thánh phương nào, cũng bởi vì sự “Có trách nhiệm” của Cố Mặc Hàm.

Đây là câu chuyện xưa. Ở sơ trung khi yêu sớm đang bắt đầu thịnh hành, các cậu nam sinh cô nữ sinh sẽ len lén viết những mảnh giấy nhỏ, dắt tay nhau, hẹn hò. Lúc ấy chủ nhiệm lớp Cố Mặc Hàm đã nói với bọn họ: “Các anh chị muốn yêu thì không có vấn đề gì, nhưng các anh chị nhất định phải có sự trách nhiệm, những điều anh chị nói mà mới vừa thấy thầy cô liền bỏ tay của anh chị ra, thì còn có lợi ích gì nữa.”

Vì vậy, khi Cố Mặc Hàm gặp thầy cô trong sân trường, cũng sẽ chủ động nắm tay bạn gái anh, mỉm cười chào thầy cô. Qua chuyện này năm đó, Tần Vũ Dương biết được một vẻ khác của Cố Mặc Hàm.

Từ trong miệng Cố Mặc Hàm nghe được câu chuyện về mối tình đầu của anh, Tần Vũ Dương cảm thấy Cố Mặc Hàm quả nhiên là không tầm thường, có thể đồng thời trải qua hai tình tiết cẩu huyết: “Mối tình đầu” cộng với “Cô bạn cùng bàn”. Mối tình đầu của Cố Mặc Hàm xảy ra vào năm đầu sơ trung, Cố Mặc Hàm và cô bạn cùng bàn. Khi đi học ở dưới bàn Cố Mặc Hàm sẽ nắm tay cô ấy, sẽ cùng cô ấy tán gẫu, sẽ chỉ cô những bộ đề mà cô ấy không hiểu.

Mối tình đầu đều sẽ thất bại, Thiên Tử kiêu hãnh như Cố Mặc Hàm cũng không ngoại lệ. Lúc ấy hoa khôi lớp Cố Mặc Hàm rất ân cần đối với Cố Mặc Hàm, cho dù anh đã có bạn gái, vị hoa khôi này dùng mọi lý do để tiếp cận Cố Mặc Hàm, khi đó Cố Mặc Hàm còn trẻ không hiểu sự cự tuyệt và giải thích, vì vậy anh và “Cô bạn cùng bàn” sau lần đầu tiên cãi vả liền chia tay. Sau đó đến năm hai cao trung, cô gái này xảy ra tai nạn giao thông bất ngờ qua đời, sự áy náy của Cố Mặc Hàm từ từ nổi trên mặt nước đối với “Cô bạn cùng bàn”, đến lúc này vẫn còn nhớ mãi không quên.

Tần Vũ Dương đã từng gặp qua “Cô bạn cùng bàn” này khi ở cao trung. Đó là một cô gái dịu dàng.

Tần Vũ Dương không biết tại sao sau khi vào đại học thì Cố Mặc Hàm lại đến tiếp cận cô, cô cũng chưa từng có hỏi qua Cố Mặc Hàm.

Tần Vũ Dương lúc nào cũng lặng lẽ gọi anh rời giường, giúp anh chiếm chỗ, ghi bài cẩn thận đầy đủ, mua cho anh trái cây, đồ ăn vặt.

Lại rất nhanh người khác liền chú ý đến cô bên cạnh Cố Mặc Hàm, người khác hỏi thì cô luôn nói là trên danh nghĩa đồng hương, bạn học, vĩnh viễn cũng không thừa nhận có mơ tưởng đối với anh gì, bởi vì cô cảm giác mình và Cố Mặc Hàm có sự chênh lệch quá lớn, Cố Mặc Hàm là thiên tử kiêu hãnh, còn cô chỉ là một người bình thường. Hơn nữa, Cố Mặc Hàm chưa bao giờ thiếu người theo đuổi.

Cố Mặc Hàm vào đại học thì tháng thứ hai đã bắt đầu có bạn gái.

Tần Vũ Dương thống kê một chút, tần số Cố Mặc Hàm đổi bạn gái là hai tháng đổi một lần. Bạn gái qua lại có thể tính đến hoa khôi của khoa Trung văn, hoa khôi của học viện ngoại ngữ, cùng với A Đại cách một bức tường với H Đại trò chuyện cười đùa vv…. Lúc Cố Mặc Hàm đang cùng các cô ấy qua lại thì có thể thỉnh thoảng ăn cơm, tán gẫu với Tần Vũ Dương, trò chuyện với anh và bạn gái của anh.

Trong lòng Tần Vũ Dương không phải là không khó chịu, thấy mình quan tâm lâu như vậy mà vương tử lại nắm tay của cô bé khác, cái gì cô cũng không thể làm, cô biết Cố Mặc Hàm chỉ là xem cô như là một người bạn bình thường, nếu cô tỏ tình với Cố Mặc Hàm, thì lúc đó bọn họ có thể ngay cả bạn bè bình thường cũng không thể làm được nữa.

Khi ấy Tần Vũ Dương đã dần dần nẩy nở, vóc người cao gầy, ngũ quan thanh tú, một mái tóc dài thẳng, nhất là cặp chân cô, vừa dài lại thẳng, bạn cùng phòng lúc nào cũng rất hâm mộ. Từ từ cũng có nam sinh bắt đầu theo đuổi cô.

Tần Vũ Dương luôn lạnh lùng đối với người theo đuổi mình, một câu cô cũng chưa từng nói, chỉ thản nhiên nhìn anh ta, để cho những người theo đuổi mình từ bỏ. Tất cả mọi người nói Tần Vũ Dương lạnh lẽo, lạnh đến nỗi  khiến cho mọi người không thể đến gần.

Trong lịch sử không thể thiếu một bước ngoặt, bước ngoặt quan hệ của Cố Mặc Hàm và Tần Vũ Dương là sinh nhật 19 tuổi của Cố Mặc Hàm.

Cố Mặc Hàm mời mọi người đi ăn, Cố Mặc Hàm đặc biệt đến ký túc xá Tần Vũ Dương đón cô cùng đi, Tần Vũ Dương không có tặng quà gì, chẳng qua là mua cho anh một chiếc bánh kem.

Duyên của Cố Mặc Hàm rất tốt, đến rất nhiều người, thổi nến cầu ba điều ước xong, mọi người đều  hỏi Cố Mặc Hàm có điều ước gì.

Tần Vũ Dương nhớ tuyết rơi ngày đó, trong căn phòng rất ấm áp, Cố Mặc Hàm đã cởi áo lông màu đen, bên trong mặc một áo len cổ V màu xám tro, lộ ra áo sơ mi trắng ôm người, phía dưới mặc một chiếc quần cùng màu.

Anh cười nhìn mọi người nói ra điều ước của anh, khi nói đến điều ước thứ ba, anh quay đầu lại ánh mắt sáng ngời nhìn Tần Vũ Dương: “Tôi ước Tần Vũ Dương có thể làm bạn gái của tôi.”

Tần Vũ Dương ngây ngẩn cả người.

Tiếng huýt sáo, tiếng thét chói tai trong nháy mắt vang lên, lúc này Tần Vũ Dương mới ý thức được, Cố Mặc Hàm đã rất lâu không có bạn gái.

­­­­­­­­­­­­__________________________

Chú thích:

[1] Phong sinh thủy khởi: là gió đi khắp nơi để mọi vật sinh ra, nước đến đâu thì mọi vật ở đó đâm chồi nảy lộc.

 

 

 

About these ads

3 thoughts on “Chương 8 – Nhớ mãi không quên

  1. Pingback: Mục lục – Nhớ mãi không quên « rain&cloud

Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s